Hà Nội 24/07/2021
Viết cho những ngày trong đợt dịch lần 4 năm thứ 2
Mai, em gái bé bỏng của anh,
Em dạo này thế nào, vẫn sống tốt chứ, ở trên thiên đường với bố mẹ hãy luôn mỉm cười và về gặp anh trong giấc mơ em nhé... Anh thương em
Anh sẽ kể 1 chút về cuộc sống của mình suốt thời gian qua nhé...em có tò mò không?
Anh bỏ công việc cũ cũng gần 1 năm rồi, thỉnh thoảng anh vẫn thấy buồn vì nó đã kết thúc như vậy, niềm tin ấy hóa ra chỉ là rác, cảm giác phản bội xâm chiếm anh, nó bảo anh phải trả thù... Nhưng rồi mọi chuyện cũng dừng lại, họ đã nhận được những gì họ đáng phải nhận...
Anh cũng đã đi làm ở công ty mới cũng gần 1 năm, công việc cũng ổn, hầu hết mọi người đều quý anh... anh đoán thế.
Em đừng hỏi anh bao giờ về hp gặp bố mẹ... chỉ là anh đã quen với sự đơn độc này...
Anh dạo này sống healthy lắm, anh ăn uống kiểm soát, tập thể dục hàng tuần và hơn hết anh cảm giác ở tuổi này mà nói thì thiếu ngủ thực sự là vấn đề
Anh đọc khá nhiều sách.... có những cuốn trước đây dù đọc 3-4 lần anh vẫn ko hiểu thì giờ anh đã ngấm... hóa ra có những thứ kiến thức cần có đủ trải nghiệm mới thẩm thấu đc...
Anh định nuôi mèo mai ạ, em biết đấy từ lúc em đi khỏi thế gian này, anh khép trái tim mình lại, anh ko muốn những thứ mình yêu thương lại 1 lần nữa ra đi... rồi cho đến 1 ngày... có lẽ sinh tử ko phải ai cũng nhìn thấu... nhưng con người ta vẫn cần sự yêu thương dù dài hay ngắn cũng nên có em nhỉ.
À nói về nhiếp ảnh, anh đã bắt đầu chụp người rồi Mai ạ... hì hì, ngày ấy anh tưởng chẳng thể thêm 1 lần nào nữa... nhưng theo thời gian anh hiểu có lẽ bước tiếp và làm quen đó là điều duy nhất anh khiến em an lòng trên thiên đường cùng bố mẹ...
Chia tay Phương có lẽ với anh là cảm giác tồi tệ nhất 2 năm qua. anh dằn vặt và để cho cảm xúc chạm đấy trong 2 năm vừa qua... khi đau thương đã đủ, trái tim ko còn cảm thấy đau nữa... trong 2 năm đó anh cũng đã quen và gặp gỡ nhiều người xong anh đều cảm thấy tội lỗi vì đã làm tổn thương phương, tinh yêu 4 năm của bọn anh, cùng đi qua những ngày giông bão, nắm tay nhau hứa sẽ đi đến cuối đời, giờ đây chỉ còn mình anh sống trong cảm giác tội lỗi... nó như 1 điểm đen của cuộc đời anh, xong em đừng lo anh giờ đây cũng đã ổn, như anh đã nói khi đau đớn đã quá mức chịu đựng thì nó sẽ chẳng còn cảm giác nữa...
Anh giờ đây đã có 1 cuộc sống đủ ổn định và biết mình phải làm gì...có lẽ sóng gió sẽ chưa dừng lại ở cuộc đời của anh, xong anh tin nó sẽ làm anh mạnh mẽ hơn...
À quên anh chưa show cho em xem góc chill của anh kaka, up hẳn video cho máu :3
Nó là nơi anh chill yên bình sau 1 ngày dài mệt mỏi, giờ có chú mèo ngồi ở đây nữa thì đẹp em nhỉ :D
Anh sẽ vẫn đợi 1 ngày nào đó... ai đó... việc nào đó...
Thương em!






