Istanbul

By Minhanh12o - tháng 6 20, 2017

đó là khi tôi ở độ tuổi 40 , trên 1 vùng sa mạc toàn cát ... đi mãi đi mãi cho đến khi khi kiệt sức , hai bàn chân tê dại , mắt chẳng nhìn thấy gì và rồi ngất đi.
Khi tỉnh dậy tôi thấy mình ở vùng không gian tối tăm, ở phía trước có 1 đốm sáng nhỏ , có gì đó mách bảo vs tôi , hãy đến đó và rồi từng bước từn bước lại gần.
Trước mặt là cánh cổng thật cao , đằng sau nó là 1 thành phố , nhưng cũng giống 1 khu vườn.
mọi thứ ở đây thật mơ màng , chẳng thể miêu tả rõ ràng , con người ở đây cũng vậy.
Rồi thì ở 1 đoạn cảm xúc nào đó tôi nhận ra nó loạn nhịp , thứ cảm giác đã ngủ yên suốt mười mấy năm bỗng rung lên ghê gớm.
Bóng người đó , khuôn mặt đó...
1 cảm giác chết lặng , vậy là tôi đã tìm thấy .
--------------------------------------------------------------
16 năm qua anh đã làm gì ?
Anh làm đủ thứ việc , đọc nhiều sách và đi rất nhiều nơi và rồi anh tìm được em
Anh biết đây là đâu ko ?
Nơi em ở cùng vs ba mẹ , thiên đường
Anh ko sợ à ?
Sợ điều gì , nhìn thấy thứ anh muốn , được ôm em vào lòng , khoe vs em về chuyến đi của anh suốt 16 năm , phải đáng tự hào chứ. H cho anh ôm em 1 cái thật chặt nhé
Dạ.
--------------------------------------------------------
Có ai đó thì thầm vào tai tôi , mà ko ai đó đang nói rất to....
Anh ơi , muộn rồi quán em đóng cửa rồi ạ ...
À , mình ngủ quên .....
Bầu trời đêm nay cũng rất đẹp , gió vẫn thổi, đèn đường sáng chói nhòa mắt.
1 cảm giác trống rỗng lan tỏa ....
Về nhà thôi, mai lại tiếp tục 1 ngày mới ... Và rồi một ngày Istanbul sẽ ở rất gần :)

  • Share:

You Might Also Like

0 nhận xét