Một ngày thứ 7 nữa lại đến , vẫn là mặt trời , khung cửa sổ, cái bàn làm việc , một mớ thứ phải giải quyết, chỉ là hôm nay quyết định ngừng mọi thứ lại , để cho đầu óc trống rỗng.
Lâu rồi mới tìm được sự bình yên thanh thản, nó không nằm ở 1 không gian yên tĩnh mà là ở trong lòng.
Mỗi ngày đều đối mặt với góc không gian nan này nhưng chỉ là hôm nay nó khác biệt , ồn ào hơn , tiếng mọi người nấu cơm vui vẻ, mất điện đâu có sao , đôi khi tôi có cảm giác hình như có công nghệ hiện đại thì con người ta chỉ muốn được 1 mình và gặm nhấm nó , còn những thứ bình dị vui vẻ nhất lại quên đi
Cái cảm giác đó , đi cùng với 1 đứa bạn , tôi kể nó nghe , cười không ngớt nhưng hình nó thích dán mặt vào cái điện thoại hơn là nói lên suy nghĩ của chính mình.
Chỉ là hôm nay thật khác biệt, mọi thứ đều rất hoàn hảo , tiếng lách cách nấu nướng ở dưới , tiếng người mẹ già lên thăm đứa con gái năm đầu và tận tình chỉ báo cách sống, đâu đó ngoài kia những hàng cây vẫn đung đưa trong gió. nắng vẫn nhẹ nhàng mơn trớn trên những cành cây ngọn cỏ.
Người ta nói tìm được sự bình yên trong sự huyên náo phải chăng chính là khoảnh khắc này.
Tự dưng cảm xúc ấy trở về , cái khoảnh khắc tôi đặt chân lần đầu tiên dến nhật , thật vội vàng và đau khổ.
Muốn viết nhiều hơn , muốn nói những cảm xúc lúc này , chỉ là nó chẳng biết bắt đầu từ đâu , mọi thứ đều đắng nghẹn ở cổ họng , nước mắt chỉ trực ộc ra , 2 năm rồi , nó vẫn mắc nghẹ ở đâu đó . Nó biến bản thân trở nên lầm lì và xấu tính , biết chứ hiểu chứ chỉ là khi nó đến mọi thứ thật khó đoán biết.
Tôi nhớ Tokyo nhớ cả Mai nữa



0 nhận xét