Phiếm 6 ~ Thực tế

By Minhanh12o - tháng 11 05, 2015


2 năm ko về nhà , cảm giác thật khó miểu tả hết thành lời , nói ko nhớ thì ko phải , mà bảo nhớ thì cũng chẳng đúng , chỉ là 1 cảm giác lưng lửng trống rỗng.
điều đặc biệt là hẽ gặp bất kỳ ai thì mọi người cũng hỏi những câu đại loại như : mày có người yêu chưa , bao giờ thì lấy vợ , làm gì rồi , lương cao không ???
Nghĩ lại thì mình đúng là cũng hơi khác. Bạn bè đứa thì đã có gia đình , đứa thì cũng đang yêu đương say đắm.
Thực tình trong chuyện này thì bản thân chưa bao giờ thấy vội vàng cũng chẳng bao giờ thấy là mình cần phải lập gia đình ngay.
Tự dưng lại nhớ đến câu chuyện đã sảy ra cách đây cũng gần 2 năm trước.
Lúc đó là vào khoảng nửa đêm, tôi giật mình tỉnh giấc , những giấc mơ luôn là thứ ám ảnh , phòng có ánh sáng, nó phát ra từ màn hình laptop ở góc phòng.
HÌnh như nó ngồi đấy từ rất lâu . Mái tóc dài ngang vai nhưng thân hình đang run lên , tôi định dậy và tiến đến thì bất giác nó đứng lên đi ra khỏi phòng.
“Làm gì mà giờ này còn ko ngủ “
--------------------------------------------
Màn hình máy tính vẫn đấy , khung chát trên facebook vẫn đang báo có người vừa trả lời. Lướt hết 1 lượt tôi đã lờ mờ hiểu được bầu không khí quanh mình đang biến đổi ra sao.
Đoạn chát cuối cùng gửi từ đầu bên kia thật chua chát.
Hình như ngoài phòng khách có ai đó đang hút thuốc lá.
Trong đêm tối , xuất hiện 1 chấm đỏ đang bay lấp lửng trên không.
Nó đang hút thuốc với vẻ mặt ko lấy gì làm vui vẻ.
“Sao lại từ chối, mày không thích nó ?”
“Anh xem rồi à”
Chúng tôi nói chuyện, lúc đầu tôi đã nghĩ là có thể thuyết phục được nó nhưng thực tế khi càng nói sâu thêm , tôi càng nhận ra mình càng đuối lý.
Thực tế thì nó đã đúng , đôi khi con người ta sống trên đời này ko phải chỉ có duy nhất tình yêu, Yêu là 1 loại cảm xúc trong hàng chục dạng cảm xúc mà 1 con người bình thường đều phải có, nó đẹp và thiêng liêng xong ko phải là tất cả. Có thể có rất nhiều người biết điều này nhưng chưa chắc đã hiểu hết và làm được điều đó.
----------------------------------------------------------------
Tôi có quen 1 người bạn , người bạn này rất đặc biệt. Chỉ là đôi khi mọi thứ ko thể theo ý mình muốn.
Tôi vẫn nhớ hầu hết những câu chuyện về ng bạn này, yêu có , giận dỗi có , đau khổ có , cố gắng vượt qua có và rồi lại sụp đổ 1 lần nữa cũng có. Đứng trên phương diện 1 người bạn thân , tôi đã rất cố gắng để nói chuyện cho cô ấy hiểu rằng “tình yêu là thứ đáng quý xong nó ko phải là tất cả” Nhưng hình như mọi thứ tôi nói người bạn kia đều ko hiểu , cái cô ấy làm là chạy theo tiếng gọi của trái tim và rồi nhận lấy tổn thương 1 mình.
Có lẽ cô ấy cũng biết điều tôi nói là đúng và có lẽ cũng nhận ra con đường đã chọn chỉ là nước mắt và đau khổ. Rồi đến 1 thời điểm , khi mọi thứ đã bùng cháy , bản thân ko thể kiểm soát và cứ thế đẩy thuyền theo dòng hủy hoại bản thân.
Về phần tôi ,tôi đã ko làm gì nữa , bởi lúc đó tôi thực sự cảm thấy bị tổn thương , cái khoảnh khắc nhìn người mình yêu mến đi đến bước đường cùng là 1 cảm giác ko hề dễ chịu chút nào. Tôi đã chọn giải pháp im lặng , chọn cái cách mà người ta hay nói là trải nghiệm , là sự dấn thân~ để rồi khi mọi chuyện qua đi người bạn đó sẽ thực sự hiểu đâu mới là thứ mình cần chân trọng. Sự trải nghiệm chính là thứ mà bất kỳ ai cũng cần phải có. Tôi sẽ vẫn vậy , vẫn im lặng và tan biến vào không khí , tôi vẫn sẽ quan tâm và quan sát người bạn đó theo cách của riêng mình cho đến khi bản thân hoàn toàn có thể buông bỏ.
-----------------------------------------
NÓ nói đúng , yêu ko phải là tất cả , mỗi sáng thực giậy điều ta làm ko phải là muốn biết người kia đang làm gì mà là chúng ta sẽ phải làm việc gì tiếp theo , thứ cảm xúc tình yêu khao khát sẽ dần biết mất theo thời gian bởi cuộc sống hiện tại. Bao lâu rồi bạn sẽ quên đi nó để rồi giống như bao ng khác chạy theo cuộc sống hiện tại , sinh ra - lớn lên - vào đại học - ra trường xin việc - ổn định công việc - lập gia đình - có con - kiếm tiền xây nhà - nuôi con lớn hoặc báo hiếu bố mẹ.
Quy luật của cuộc sống , 1 vòng tròn bất tận , chuyển giao từ người này đến người khác , khi ta ở điểm cuối hành trình đó cũng chính là lúc ta phải trao nhiệm vụ cho con cháu của mình tiếp tục nó.
VẬy thì bạn mất bao lâu để nhận ra thứ cảm xúc bạn đang trải qua vốn dĩ nó cũng chỉ là 1 thứ trong hàng tá thứ bạn sẽ phải tiếp nhận ở trong vòng tròn bất tận ấy , và mất bao nhiêu lâu nữa để nhận ra đâu mới thực sự mới là thứ mình muốn.
đêm đó thật khác biệt , ngồi tán róc ngoài ban công về cuộc sống, uống vài lon bia , đốt hết 2 bao thuốc , rồi khi đã say mèm tôi và nó đều lăn ra ngủ. Tuy đó không phải lần đầu tôi làm điều tương tự như vậy nhưng đó thực sự là lần đầu tiên tôi cảm giác mình đã sai , sai 1 cách hoàn toàn.
đêm đã khuya , chỉ là muốn viết , muốn thỏa mãn thể hiện cái tôi ở trong lòng bằng cách nhé đầy những dòng chữ trên trang cá nhân. Thế thôi

  • Share:

You Might Also Like

0 nhận xét