Trời đang nổi gió , ngoài cửa sổ là hình ảnh hàng cây đang đung đưa trong gió , những cơn gió lạnh đầu mùa. Bất giác khiến bản thân nhớ lại.
đó là vào 1 buổi tối muộn mùa đông của nhiều năm về trước, ngoài hiên cửa tuyết rơi trắng xóa , gió rít nhẹ từng cơn . Trong dãy hành lang im lặng , chỉ có tiếng thở và âm thanh tút tút phát ra từ cái máy đo nhịp tim.
Đây là lần thứ 3 tôi ở đó cùng em, nó tiều tụy và gầy hơn so với vài ngày trước. Tay vẫn nắm chặt bàn tay, hơi ấm từ lòng bàn tay của nó dường như khiến bản thân yên tâm phần nào, tiếng thở nhẹ nhàng , khuôn mặt đã dãn ra rất nhiều so với vài tiếng trước , chắc hẳn đó là giấc mơ đẹp và ko cảm thấy đau đớn nữa.
Tôi thực sự ko hiểu những gì vị bác sĩ trẻ đó nói , hình như nó là tiếng đức và theo như tình hình có thể đoán được vài điều anh ta muốn ám chỉ.
MỌi thứ ở đây đều hoàn hảo , con người ,môi trường , điều kiện.
Mai tỉnh giấc, mặt nhăn nhó , có lẽ là 1 cơn đau khác , em khóc , khóc nhiều lắm , nhiều đến nổi bản thân ko thể nhớ.
ôm em vào lòng , đưa cổ tay cho em cắn chặt ~ máu
Lúc này căn phòng vẫn vậy , vẫn lờ mờ ánh đèn , mùi bệnh viện , tiếng rên rỉ , nước mắt , máu. Có gì đó giống như đã vỡ nát và đang thối rữa. Ngoài trời gió vẫn thổi qua những cành cây trụi lá.

0 nhận xét