Phiếm 4

By Minhanh12o - tháng 9 06, 2015


Có cả tá những thứ kì lạ tồn tại trong căn nhà này và đặc biệt là trong chuyện ăn uống.

Tôi luôn tự hỏi , 2 đứa này luôn đi chợ vào cuối tuần , và gần như nhét chật cứng tủ lạnh với thứ chúng gọi là đồ ăn. Nhưng rồi mỗi sáng tỉnh giậy chỉ thấy trên bàn ăn là nửa miếng táo, bữa trưa là 1 ít salat trộn của , và gần như chẳng bao giờ có bữa tối

Quả thưc nó là 1 cách tra tấn với 1 đứa đau dạ dày kinh niên. Rồi khi mà mọi sự nhún nhường đã đến giới hạn, những câu hỏi thăm dò cũng đã đến lúc phải dừng lại và thay vào đó là cuộc nói chuyện vs tất cả. Nhưng rồi cũng chẳng đến đâu , cái tôi nhận được chỉ đơn giản là những câu hỏi ngược lại  : anh ko hợp đồ ăn à , em thấy ăn tốt mà , nó tốt cho cơ thể mà ? 2 đứa nhóc này dường như khiến tôi phát điên.

Tốt với nửa quả táo vào bữa sáng , rồi cái thứ rau trộn gì đó mà 2 đưa bay bảo là salat ấy hả?

Tuyệt ~ nó chẳng đến đâu cả . Thực sự vô vọng khi nói chuyện vs 2 đứa không có bất cứ ham muốn với thứ được gọi là cơm , cá , thịt  hay bất kỳ loại thức ăn nào chứa đạm cả.

-------------------------------------------------------
Siêu thị ở đây to khủng khiếp và nó bán tất cả mọi thứ trên đời , đi dọc các gian hàng , nhìn ngắm mọi thứ. Rồi tự nói với bản thân "Đây thực sự là 1 thế giới thu nhỏ"

Rau muống đúng không ? thật đéo thể tin được lại có thể mua được loại rau này ở đây ? và càng đéo tin hơn nữa là chỉ mới nửa tuần trước mình phát ngấy bởi nó thì hôm nay lại hạnh phúc bao nhiêu khi cầm nó trên tay, sau khi cân và đóng túi lại , nó được người đức gim 1 bảng tên "rau muốn" ~ 

Bữa tối hôm đó gồm có thịt rang tôm, rưa muối ,cá thu rán  và canh bí đỏ nấu thịt.

Mất gần 2 tiếng để làm chúng , có cả tá thứ nếu ở việt nam bạn chỉ cần phẩy tay 1 cái là có tất nhưng ở cái đất nước xa xôi này thì dường như nó lại trở thành 1 sản phẩm cực hiếm.

Tôi vẫn không quên được cái ánh mắt khi mai và thảo bước từ cửa vào.

Chúng nó ngạc nhiên và không thể nói thành lời.

Đã quá lâu để nhớ lại hương vị của quê nhà ở nơi đất khác.

Hôm đó chúng nó chẳng nói gì quá nhiều , mỗi đứa 2 bát cơm và đồ ăn thì hết sạch , mai dường như có vẻ yếu đuối hơn nó vừa ăn vừa khóc , tôi biết ánh mắt ấy , bởi cách đây hơn 1 năm , tôi cũng đã thấy điều tương tự trong ngày đầu tiên nó trở về việt nam và đang ngồi bàn ăn vs mn trong nhà

Thảo im lặng hơn , thi thoảng lại liếc trộm người đối diện 1 cái , rồi lại gắp thức ăn cho vào bát của mình ~ liên tục ...

Có lẽ bây giờ tôi đã cảm giác đôi chút bình thường trong ngôi nhà này. Tiếng của mai than vãn đau bụng vì ăn quá nhiều , tiếng thảo gọi điện thoại cho ai đó trong khi đang rửa bát ,còn tôi ngôi hút thuôc ngoài ban công.

Tiếng cọt kẹt từ cửa sổ phát ra khiến tôi ngoảnh đầu lại. Thảo đang bước ra ngoài , xin 1 điếu thuốc và rồi ho khù khụ...

Nếu đã không biết hút thì đừng ép bản thân.
em chỉ muốn biết nó có gì mà khiến đàn ông các anh  nghiện ngập đến vậy?
Nghiện ngập ? nó không phải như em nghĩ , nó chỉ đơn giản là 1 thói quen.

Khác nhau sao ?
khác nhau chứ ~ cũng như đàn ông không phải mục đích hút thuốc cũng giống nhau

ví dụ xem nào ?
Thôi, anh ko muốn tranh cãi với em vấn đề này.

anh nghĩ em đang tranh cãi với anh ?
Ý anh ko phải vậy , chỉ là suy nghĩ 2 phái khác nhau , nếu em là 1 chàng trai thì anh sẽ giải thích dễ dàng hơn rất nhiều

anh thực sự rất kỳ lạ?
chỗ nào ?

Ngay từ khi em nhìn thấy anh ở sân bay em đã nghĩ , anh là 1 kẻ nhạt nhẽo lôi thôi điển hình, rồi sau đó em lại thấy anh  giống 1 người anh yêu thương em gái của mình hơn bất cứ thứ gì khác , tiếp đó anh lại là 1 kẻ ngang tàng và sẵn sàng lao vào đánh 1 kẻ xa lạ bầm dập vì 1 lý do chẳng liên quan đến mình. rồi bây giờ anh lại giống ?

ra là em nghĩ vậy về anh ? nhưng bây giờ anh lại giống ai ?

Giống mẹ , người luôn đợi em ở nhà và bày cơm tối khi em đi học về , cơm của mẹ ngon tuyệt , em chưa bao giờ nghĩ lại có thể cảm nhận hương vị ấy thêm 1 lần nữa.

Anh lên vui vì đấy là 1 lời khen đúng ko ? 
Vâng , em khen anh đấy , nói thực khi em nghe mai kể anh nấu nướng rất giỏi và nó sở dĩ ko biết làm gì ngoài việc học như ngày hôm nay là hoàn toàn do anh ~ em đã ko tin, em ko nghĩ trên đời có 1 người anh hoàn hảo đến thế.

Và rồi ?

Em chỉ muốn nói cảm ơn và xin lỗi vì đã có những định kiến ko hay về anh
Cảm ơn thì anh nhận , còn xin lỗi thì thôi ~ mới có 4 ngày việc em chưa hiểu anh cũng là điều dễ hiểu , vs lại anh cũng chẳng phải người tốt , việc anh nấu ăn đơn giản bởi vì anh phát ốm khi mỗi tối ăn phải ăn cái thứ các em gọi là salat nó nhạt thếch và chẳng có cái gì trong đó cả. Giống như nhai cỏ vậy và tất nhiên anh ko phải bò mà thích thú việc ăn nó. 
Ngoài ra anh cũng muốn đính chính , mai nhà anh ko phải đứa ko biết làm gì ngoài việc học , nó chơi piano siêu giỏi , nấu ăn cũng rất tuyệt và cũng biết an ủi người khác mỗi khi họ cần đấy.
Điều này thì đúng rồi?
Sao cơ ?
Mai nói nếu em nói xấu nó trước mặt anh thì thể nào cũng sẽ bị phản bác.
Thì mai đúng thật là như vậy.

Nhưng dù sao thì em thấy anh rất kì lạ.

ờ cảm ơn em vì đã gọi anh là kì lạ.

Tự dưng sự ngượng ngùng ập đến cả 2 anh e, rồi thì từ trong nhà tiếng mai gọi vọng ra ~ hình như là trên tivi đang chiếu phim và cả 2đứa chúng nó đều thích.

2 người bước vào trong nhà , mai kéo tôi ngồi cạnh , nó muốn được dựa vào lưng ai đó . Cứ thế cho đến khi hết phim , thảo đã vào phòng từ lúc nào , tôi mơ màng tỉnh , trước mắt là  đứa em gái đang tự đầu vào đùi tôi ngủ. Cái dáng vẻ yên bình đến đau lòng , đã lâu rồi tôi ko được nhìn thấy em ngủ , 1 giấc ngủ yên bình ko đau đớn, tôi biết nó rất kiên cường , nhưng đâu đó tôi biết nó cần ai đó để tựa vào và người đó có lẽ chỉ có mình tôi 

chạm nhẹ tay lên má em , hơi ấm được truyền đến lòng bàn tay , âm thanh lúc ngủ say , 1 thứ âm nhạc khó miêu tả bằng lời , hôn lên má em nhẹ nhàng rồi bế mai lên giường . Nó khiến tôi nhớ lại hình ảnh về  bố, ông  cũng đã từng làm điều này khi mai còn ở nhà. Dường như đó là biểu hiện của sự hạnh phúc , bất giác tôi nhận ra ngoài tôi ~ bố cũng thực sự rất yêu thương em.

  • Share:

You Might Also Like

0 nhận xét