20/9/2015 ~ blog nhạt

By Minhanh12o - tháng 9 20, 2015

hôm nay là chủ nhật , ko có gì đặc biệt , thức giậy lúc 10h sáng và làm vài thứ linh tinh.

Nhận được thiệp cưới , người gửi là 1 cô gái ~ chúng tôi từng là 1 cái gì đó của nhau. Đã từng yêu nhau , nắm tay nhau , trao nhau những nụ hôn và tất nhiên là cả làm tình.



Cô ấy xinh đẹp , dịu dàng hiểu lòng người khác ~ và việc chúc phúc cho cô ấy là chuyện vô cùng tuyệt vời.

Chỉ là đôi khi nhìn lại thì thấy bản thân quá khác biệt với mọi thứ xung quanh.

26 tuổi , công việc bấp bênh , thích đọc sách , nghe nhạc radio ~ mất đến 5 năm để tự hỏi bản thân liệu mình thích gì.



Không có ý định kết hôn , vs bản thân hôn nhân là từ bỏ sự tự do bản thân , sống trách nhiệm với nửa kia còn lại  và rồi là con cái họ hàng 2 bên.....

Nó không xấu , chỉ là cảm thấy chưa phải lúc này . Suốt 26 năm sống , để rồi nhận ra mình đã bỏ qua nhiều thứ

nếu như bớt ngang bướng , nếu chịu khó giờ nãy cũng đã có thể  có 1 chỗ đứng nào đó trong 1 cái văn phòng cao tầng nào đó ngoài kia.

Nhưng rồi nhận ra , nếu làm vậy chắc chắn sẽ là ai đó chứ ko phải mình

Yêu 1 ai đó , tìm được 1 công việc - công việc ổn định hơn -> quyết định kết hôn -> có con -> cố gắng kiếm tiền nhiều hơn



Hình như đa số mn đều tuân theo quy luật này , nó dường như là kim chỉ nam của 1 số ng .,... nhưng với tôi nó thật nhàm chán.

Việc có ai đó bên cạnh , quan tâm lo lắng với bất kỳ ai cũng là điều mong muốn và tôi cũng vậy , chỉ là nó lên là từ 2 phía ~ còn tôi , tôi thích nhận được và ko muốn cho đi ~ có lẽ đó là lí do tôi sợ bất đầu với bất kỳ mối quan hệ trai gái nào , tôi ko thích nhìn con gái khóc , và đặc biệt lại là người con gái vì mình mà khóc , nó thật đểu giả và tệ hại.

Nó khiến tôi nhớ đến những ngày còn bé , mẹ thỉnh thoảng ngồi khóc và than vãn với tôi bố là người đàn ông vô trách nhiệm và bất tài ra sao ...

Có lẽ tôi giống bố , cũng bất tài và sợ trách nhiệm . Tôi sợ giống bố , sợ khiến mẹ phải khóc.

Tôi đã từng có 1 gia đình hành phúc , chỉ là khi em gái qua đời , bố mẹ quyết định coi như em chưa từng tồn tại trong gia đình , tôi hiểu quyết định của họ , họ yêu nó hơn bất kể thứ gì.



Gia đình là gì nhỉ ? Nơi để yêu thương ? hay là rải rác nỗi đau?

Nỗi đau bệnh tật ,ko là gì cả , bởi khi nó đến thì tôi cũng biết rồi sẽ có lúc nó kết thúc , những đêm cuộn tròn mình trong chăn , mín chặt môi chịu đựng , đau lắm ~ nhưng rồi khi trời sáng thì nó chẳng còn đau nữa ~ còn với cơn đau trong lòng thì nó zai zẳng và chẳng biết bao giờ mới chấm rứt.

Thà cô đơn cả đời , gặm nhấm nó , nhìn thế giới muôn màu còn hơn để người yêu thương phải đau khổ vì mình.



"Nếu ko muốn  có , thì tốt nhất đừng tạo ra điểm bắt đầu " ~ nó luôn ở trong đầu

  • Share:

You Might Also Like

0 nhận xét