Đó là buổi sáng bình mình đầu tiên ở một đất nước xa lạ. Trời đổ tuyết trắng xóa , đã lâu rồi mới có cảm giác ôm 1 ai thật chặt chẳng muốn buông tay.
Căn phòng tĩnh lặng phảng phất hương thơm của cây lavender quen thuộc , gợi nhớ nhiều cảm xúc kí ức , đó là ngày đầu tiên mẹ rắt em về .
Phòng khách có tiếng nói chuyện , trên chiếc ghế sofa là bóng 2 người 1 trai 1 gái , 1 chàng thanh niên tóc vàng chạc 22 - 23 tuổi ngồi kế bên là thảo.
Cậu ta nhìn tôi , ánh mắt đầy vẻ khó tin như thể việc một người đàn ông thứ 2 xuất hiện trong ngôi nhà này là điều không bao giờ được cho phép cả.
Nó là thằng nào đấy bạn trai cái mai à ?
Không phải việc của anh - thảo nói với giọng điệu khó chịu
Thằng này nhìn giống người nhật ? trông láo lếu phết nhỉ ?
Tôi tự hỏi mình đã làm gì để nó nói những lời khó nghe như vậy ? khi đang đinh mở lời thì thảo chen ngang với giọng điệu rất khó nghe.
Anh trai của mai đấy đồ điên, cút về đi !
Rồi thì cuộc cãi vã nổ ra và tôi vô tình là khán giả bất đắc dĩ của cuộc nói chuyện không mấy hay ho này.
Dù sao đó cũng ko phải việc của mình , 1 thằng nhóc con cãi nhau với bạn gái của nó , lên tránh xa thì hơn , có cả núi thứ cần mình phải giải quyết.
Bước tiếp vào nhà tắm bỏ lại phía sau là tiếng cãi vã.
Có tiếng đổ vỡ , có tiếng khóc và tiếng chửi bới ngoài phòng khách, khi quay đầu lại , thảo đang ôm mặt khóc ... thực sự tôi ghét khi thấy cảnh con gái khóc đặc biệt là rất khinh thường thằng nào đánh đập phụ nữ.
Đm thằng danh con ~ mày là ai mà dám đến nhà em gái tao gây láo loạn thế này , bản thân không kìm được cơn giân lao đến vào nhấc thằng ôn con đó dậy , đấm liên tiếp nhiều phát vào vũng mặt của nó ....
Mọi thứ chỉ dừng lại khi thảo gào thét và đẩy tôi ra , thế đấy buổi sáng đầu tiên "cãi vã đánh nhau với 1 thằng danh con chip hôi"
thảo cố đẩy nó ra khỏi phòng , còn tôi chỉ im lặng vào nhà tắm lau vết thương trên tay.
Chẳng hiểu sao , sau cái lúc mất kiểm soát ấy tôi lại thấy có lỗi với thảo kinh khủng, dù sao mình vẫn là người mới đến đây ...
--------------------------------------------
Tiếng máy giặt chạy êm du , thật khó hiểu tại sao 1 công việc dễ ràng như cho quần áo vào máy giặt và ấn nút hình lại quá khó khăn với 2 chúng nó.
Khi quay đầu lại tôi thấy thảo tiến lại gần ~ lòng thẩm nghĩ "quả này thì mất xác với người đẹp rồi"
Những thảo chẳng mắng mỏ gì tôi , em chỉ bảo tôi đưa tay ra và đổ thứ gì đó màu vàng trên miếng bông gòn rồi xoa xoa vào vết thương trên tay tôi.
Nước mắt dường như đã không còn trên gương mặt xinh đẹp ấy , trên má vẫn còn in dấu bàn tay của thằng danh con kia. Tôi tự hỏi mình làm như vậy có phải quá nhẹ cho nó ko ?
Rồi thảo bỗng dưng lên tiếng
Tại sao anh lại đánh người yêu em ?
Ví nó là 1 thằng hèn , anh ko thích dùng vũ lục để giải quyết vấn đề và đặc biệt là dùng nó với 1 cô gái. Anh xin lỗi đã phải dùng cách này để đón tiếp người yêu em nhưng anh lúc ấy ko kìm chế được
Anh thật kỳ lạ - thảo nhìn tôi rồi quay đầu trở lại phòng khách.
Mọi thứ sau đó trở lại bình thường , thảo đi học n , còn tôi thì cố khám phá cả ngôi nhà trừ phòng của thảo , thay bóng đèn nhà tắm và rửa cái chậu bát mà tôi đoán chắc chúng nó thà để mọc dòi chứ không chịu rửa .
1h10 phút, Mai trở về nhà , lúc ấy tôi đang ngồi ngoài ban công hút thuốc , hình ảnh em dần dần xuất hiện dưới làn tuyết, em vẫy tay chào tôi và 1 nụ cười híp mí.
Điều đầu tiên khi trở về nhà là nó than vãn "em đói lắm , anh làm gì cho em ăn đi"
ít nhất mày lên có vài thứ đồ trong tủ lạnh để tao có thể nấu 1 bữa cơm đơn giản nhất
thực ra hôm trước có rất nhiều đồ trong đó nhưng em và thảo đã nc vs nhau và quyết định dọn dẹp và đổ đi gần hết mọi thứ.
À rồi , hiển nhiên 2 đứa lười này sẽ ko thể nào có chuyện chúng nó thường xuyên đi chợ , mà chỉ có thể 1 lần cho cả tháng thậm chí cho cả quý rồi nhét tất cả vào tủ lạnh ~ tất nhiên ko phải cái gì để trong tủ lạnh cũng sẽ luôn tươi, và ko phải thứ nào để trong nhiệt độ âm cũng để được vài ba tháng.
Lại là cái kiểu cười danh mãnh ấy , tôi mở balo lấy thứ đặc biệt và đặt trên bàn
Mẹ bảo tao mua cho mày
aaaaa , ô maiiiiii
ánh mắt sáng long lanh , khuôn mặt biểu cảm , cử chỉ nhanh nhẹn hẳn lên.
Tiếng ca thán lúc trước bây giờ là sự im lặng thỉnh thoảng có tiếng chụt choẹt từ việc nó ngậm mút ngón tay.
Tôi thực sự ko hiểu cái thứ ô mai chua loét kia lại có ma lực tới vậy.
không thể tin được cái con mà đói đang nhai ngấy nghiến hộp ô mai xấu số kia lại là em gái mình.
=================================================

0 nhận xét