Giật mình tỉnh giấc ~ Nó...
Nhưng không phải , nó vẫn nằm bên cạnh tôi , ngủ say xưa 1 cách ngon lành và tay vẫn nắm chặt cái túi quần của người nằm cạnh nó.
Nó làm tôi nhớ đến những ngày còn bé, 2 đứa còn ở chung phòng, mỗi đứa 1 giường nhưng mỗi khi bố mẹ không có ở nhà nó thường sang nằm cạnh.
Đặt bàn tay lên chán , rồi vuốt nhẹ má nó. Cảm nhận hơi thờ từ cái mũi xinh xắn kia.
Bước xuống khỏi giường tôi tiến ra phòng khách , cả căn phòng giờ thật xạch sẽ , chẳng bõ công nguyên buổi tối lau dọn. Đâu đây vẫn còn ngửi thấy hương thơm của nước lau sàn nhà.
Tiếng khóc ấy mỗi lúc gần hơn , rõ ràng hơn ~ Ở phía ngoài ban công.
Đó là thảo.
Việc nhìn thấy con gái khóc đối với tôi chẳng còn là điều quá đỗi xa lạ.
Có lẽ lúc ấy nên để cho cô ấy một mình, nhưng rồi một chút tò mò cộng thêm 1 chút vô duyên ~ chiếc máy khâu mini của ai đó đặt ngoài phòng khác rơi xuống đất
Thảo quay đầu lại ~ đó là lần đầu tiên.
Đôi mắt tròn to , đỏ au và dàn dụa nước mắt. Quả thực dù có khóc , nước phấn kem trang điểm trên mắt nhòe đi rất nhiều nhưng trông thảo dường như vẫn rất xinh đẹp.
Tiến lại gần cánh cửa kính mở nó và bước tiếp ra bên ngoài. Trời rất lạnh , dưới cái thời tiết âm độ c việc đứng ngoài này đã là cả 1 vấn đề chứ đừng nói ở đây đã rất lâu.
Tôi châm 1 điếu thuốc và rôi đưa bao thuốc cho người bên cạnh
Hút không?
Em không biết hút thuốc vs lại...
Thôi, ai chẳng biết hút thuốc có hại cho sức khỏe , anh chỉ hỏi em hút ko thôi?
Có ạ !
Ngon~
Sao mà ngon ?
ờ thì lâu rồi mới gặp ...
Mọi thứ cứ thế ~ vài 3 câu nói qua lại ~ 6 điếu thuốc (tôi 4 thảo 2)
Ăn không ~ tôi đưa hướng về phía thảo miếng lương khô mang từ việt nam sang
Dạ có ạ , mà anh có lắm thứ trong túi áo thế, còn gì nữa không ạ?
Hết rồi ~ Kỳ thực nó là cứu cánh của tôi mỗi khi cơn đau dạ dày hành hạ và cũng kì lạ là tại sao nó lại nằm trong túi áo khoác chứ không phải balo.
Em có rất nhiều câu hỏi muốn anh trả lời ? Anh trả lời được ko?
Em cứ nói?
Tại sao anh ko sang đây ở hẳn với mai , anh không thương nó à, nó thì lúc nào cũng nghĩ cho anh?
Thương chứ ~ thương hơn bản thân mình , nhưng vì quá thương lên sợ ở gần quá không được.
Anh có biết anh rất kỳ lạ không?
Ai cũng nói thế về anh .
Và em cũng cảm thấy anh rất đặc biệt?
Đặc biệt á ??
Chẳng có ai mới lần đầu tiên gặp và trong hoàn cảnh người đó đang khóc lại mời người ta thuốc lá và lương khô cả.
Nhưng em vẫn tiếp nhận còn gì
Thế em mới bảo anh rất kỳ lạ.
Nói xong thảo bước vào trong mà chẳng thèm nói 1 câu nào với tôi cả , bầu trời vẫn tối đen như mực , lác đác đằng xa là ánh đèn yếu ớt ngoài công viên. dập điếu thuốc cuối cùng vô thùng rác và bước vào nhà.
====================================================

0 nhận xét