Chuyện Phiếm

By Minhanh12o - tháng 8 23, 2015




Đó là vào một ngày giữa tháng 1 của 3 năm về trước, tôi đặt chân đến đây , nơi mà bản thân chưa bao giờ nghĩ sẽ đến , nhưng rút cuộc tôi đã ở đây. 

Cái cảm giác đứng ngoài sân bay đợi người nhà đến đón trong cái tiết trời âm 2 độ c thật khủng khiếp.

Rồi thì  cũng gặp em , nó ôm chầm lấy tôi , 2 hàng nước mắt  lã chã , cứ vậy phải đến gần 5 phút . Rồi thì cái bầu không khí nặng nề ấy chợt tan biến bởi tiếng nói của 1 cô gái "Ngoài này lạnh lắm . nó đang ốm ~ lên xe đi đã".

Đó là thảo ~ bạn thân nhất của em gái tôi ở đây.  

Biết nói thế nào nhỉ ? thảo cao xấp xỉ tôi ~xinh đẹp ~ nói chính xác là xinh hút hồn, đôi mắt to và đen , mọi đường nét trên khuôn mặt thảo đều toát lên sự hoàn hảo , 1 vẻ đep luôn khiến người đối diện phải "loạn nhịp".

Điều cuối cùng nhớ được lúc đó là tôi đã ngủ ngon lành trên xe taxi và theo như lời kể của mai thì mọi tật xấu khi ngủ đều được bác tài xế và thảo "chiêm ngưỡng " hết. 

Vâng cuối cùng cũng đến nơi , căn phòng tôi và mai sẽ sống suốt 4 tháng ở đấy, nói thực thời điểm đó tôi hoàn toàn thờ ơ với việc mình sẽ ở đấy bao lâu , mọi thứ đều có người  sắp đặt , nó nhàm chán đến mức tôi cũng chẳng thèm hỏi hay mở ra để tìm hiểu xem rút cuộc thì cái visa kia nó có hạn đến bao giờ.

Đây là khu nhà tầng trung cư xấy theo kiểu đậm chất châu âu du , tường gạch màu nâu đậm nhưng phủ kín bởi tuyết, nó có 6  tầng và nơi chúng tôi sống ở tầng 4

Mỗi tầng có 6 căn hộ , tầng tôi sống cũng vậy , 2 hàng ~ mỗi hàng 3 cánh cửa giống hệt nhau , phòng tôi ở trong cùng bên tay trái cầu thang đi lên , đối diện là căn hộ của chủ tòa nhà.

Thật may mắn khi gặp được bà chủ nhà khi bước lên tầng 4 , mọi người chào hỏi nhau , còn tôi thì cố tỏ ra là người thân thiện bằng cách nở 1 nụ cười tươi kèm theo 1 câu chào mà mai đã dạy lúc ở sân bay. Người chủ nhà không khó tính như trong tưởng tượng , mà ngược lại bà lại là người rất vui vẻ và hình như rất quý 2 người bạn cùng phòng sắp tới của tôi. Sẽ thật hoàn hảo nếu bà ko đưa anh mắt nhìn tôi rồi bất chợt nói điều gì đó với bọn nó (ý ở đây là mai và thảo) , tôi chẳng hiểu bà ta nói gì nhưng cũng lờ mờ đoán được ~ Hành lý mang theo ~  Nó không nhiều chỉ vọn vẹn trong 1 cái balo đeo trên vai. Và hình như 2 đứa lỏi con kia đã nói gì ko hay về tôi để rồi bà chủ nhà cười khúc khích và vỗ vào vai tôi với ánh mắt đầy thương cảm.

Tôi cố gắng hỏi có chuyện gì bằng thứ tiếng anh "Việt" khủng khiếp của mình , nhưng hình như bà ta bỏ ngoài tai và đi xuống nhà tiếp tục công việc của mình

Này, 2 đứa vừa nói gì với bà ấy thế  

~ chẳng có gì 

rồi chúng nó nhìn nhau cười khúc khích , chắc chắn nó ko thể nào là không có gì đơn giản như thế được ,nhưng rồi cũng đành bỏ qua bởi bản thân đã quá mệt mỏi sau 1 chuyến bay dài và hơn hết thì việc đứng  trước 1 cô gái cùng phòng xinh đẹp ta chẳng thể nào cố làm mọi thứ trở lên ngớ ngẩn hơn được nữa.

Bước vào phòng , điều đầu tiên có thể cảm nhận đó là sự ấm áp , nó khác xa với việc đứng ngoài hành lang lúc nãy  ~ có lẽ là do lò sưởi ở đây ,  điểm thứ 2 ta có thể rất dễ nhận thấy là sự bừa bộn , bởi căn phòng của 2 cô thiếu nữ tuổi mới lớn sẽ thật khó để đòi hỏi sự sạch sẽ bóng lừ của những bà u50 như mẹ tôi. Nó ngập trong đống quần áo và mỹ phẩm và ti tỉ những thứ linh kỉnh khác.

Việc nhảy lò cò qua cố không dẫm vào đống quần áo  ở khắp mọi nơi thể này  cũng thật khó khăn. Và đúng như tôi dự đoán cái phòng nơi em tôi sống nó chẳng khác nhiều với cái chuồng lợn là mấy , đồ đạc vất lung tung ~ quần áo , giày dép sách vở ,đồ trang điểm , đồ ăn và cả vỏ của những gói mỳ tôi gửi từ việt nam sang cho nó từ vài tháng trước vẫn còn ở dưới cái nơi tôi gọi là chuồng xí còn nó thì ám chỉ là nền nhà kia. Cuối cùng tôi gộp chung nó lại và gọi là nền nhà xí

Mai cười với tôi , vẫn nụ cười ma lanh ấy , tôi hiểu con lỏi con này hơn ai hết , ngoài việc nó nói nhớ và muốn gặp anh trai ra thì quan trọng hơn cả , chúng nó đang sống ngập trong 1 bãi rác do chính  2 đứa  gây ra .Và tôi ~ người anh kiêm bảo mẫu , kiêm lao công , kiêm đầu bếp , kiêm cha mẹ  vân vân và vân vân sẽ đến và giải quyết mọi vấn đề tại căn phòng này ~ nó làm tôi nhớ đến những ngày còn học cấp 3 ở nhà ~ 1 thằng ô sin theo đúng cả nghĩa đen và nghĩa bóng.

Cũng phải thôi  việc mình sang đây cũng một phần là vì điều này mà .

Nó mở balo của tôi ra rồi cười lăn lộn 

"Đây là toàn bộ những thứ mà cún chuẩn bị cho chuyến đi cách nhà cả nửa vòng trái đất á"

" Ờ thì sao "

Tôi thích sự gọn nhẹ và đương nhiên hành lý của tôi mang sang cũng phản ánh đúng thực tế đó

1 chiếc máy điện thoại đi cùng xạc , 3 bộ quần áo (2 trong nhà và 1 khi ra ngoài),vài đôi tất , 1 chiếc khăn quàng cổ , 1 quyển sách , hết.

==========================================================================================

  • Share:

You Might Also Like

0 nhận xét