24/8 là 1 ngày chủ nhật khó quên
mưa từ sáng , trời âm u , cái mùi đặc trưng của mùa thu rút cuộc cũng đã cảm nhận được , rêu phong mùi ẩm mốc thấm đượm trong không khí.
chiều thu là khoảng thời gian tuyệt vời khi đứng giữa 1 khoảng sân nắng vàng trên sân thượng
tự dưng muốn nhìn thấy gương mặt quen thuộc của 1 người nào đó , châm 1 điếu , khói mờ mịt , hơi ấm như cho thêm dũng khí
cũng không xa , chỉ là vô tình để có thể thấy , chỉ thế thôi
"Anh ơi làm thế nào để thành người lớn hả anh" - câu hỏi 1 đứa em
khó thật , anh cũng ko biết mình đã được cho là người lớn chưa , nhưng có 1 điều anh luôn biết , người lớn thường rất cô đơn
có 1 người bạn đã nói 1 câu thế này "có lẽ đã quá lâu chúng ta ko bắt đầu lại , lên khi thời điểm đến ta lại trốn tránh nó "
cũng là tiết trời mùa thu , hồ gươm lúc trời nhá nhem , anh đèn công viên chưa sáng chỉ có những ánh đèn xe chiếu qua lại
Đứng từ xa nhìn thật chăm chú , đeo kính thật to bịt một chiếc khẩu trang thật lớn để chẳng thể ai nhận ra , tiến lại gần chỉ vì muốn nghe thứ âm thanh quen thuộc
Mọi thứ thế là đủ , im lặng bỏ đi , hãy cho tôi 1 ân huệ và tôi chỉ cần thế
chiều thu , bờ hồ cũng nhá nhem tối , chỉ là không ai bên cạnh , bất giác nhìn xung quanh , tiếng cười nói , ánh mắt hạnh phúc hay u sầu , tiếng còi xe
chỉ là muốn làm 1 việc đã rất lâu rồi đã nghĩ mình ko làm được , có quá nhiều thứ phải đánh đổi nếu làm việc này
lặng im , vẫn 1 góc nào đó , nhớ lại vài thứ , mùi mua thu , mùi của ẩm mốc , mùi của những cơn gió , tôi nhớ em



0 nhận xét