Du lịch ~ Bắt đầu

By Minhanh12o - tháng 7 31, 2015

10h15 tỉnh , có ánh đèn và tiếng gõ bàn phím bên tai .

Ở 1 đất nước cách nơi tôi sống nửa bán cầu , tiếng người nói xì xào, giật mình tỉnh giấc , nhìn mọi người đang chuẩn bị hành lý xuống  máy bay , cô nhân viên khẽ nói với tôi "Anh ơi ...." - Chẳng nhớ nữa chỉ là 1 thứ âm thanh gì đó cứ ù ù trong đầu khiến tôi chỉ vừa đủ nhận ra cô ta đang cố nói vs mình rằng đến lúc phải xuống rồi.



Không quá tệ cho lần đầu tiên đặt chân đến , thành phố này chào đón tôi bằng những cơn gió lạnh thấu tim gan , chẳng nhìn thấy gì cả ngoài những màn sương và gió lạnh , lúc ấy chỉ muốn chạy thật nhanh vào nhà chờ.

Tôi gần như chẳng nhớ gì về hình dáng của sân bay, có quá nhiều thứ phải nghĩ : lạnh , hành lý , phải làm gì , ngôn ngữ

rồi khi bước ra cửa sân bay , đang loay hoay với 2 ba lô hành lý thì có chiếc xe đến , hình như đó là taxi , 1 người đàn ông tầm 50 tuổi dáng người cao tiến đến và giúp tôi đưa hành lý vào  - quá tuyệt , lúc ấy bản thân cũng đang rất bối rối , chẳng biết làm sao để có thể gọi 1 chiếc taxi và chỉ cho họ biết mình muốn đến cái nơi mà đến chính bản thân cũng không biết




Ông ta nói cái gì đó mà bản thân chỉ lờ mờ hiểu là hỏi muốn đi đâu , nó quá dễ để đoán và không cần phải giỏi tiếng anh để hiểu

Tôi rút từ túi áo khoác ra 1 mảnh giấy , nó ghi đầy đủ địa chỉ nơi cần đến cho bác tài x30 em

ông ta chẳng nói gì cả , chỉ hỏi tôi là người trung quốc phải không .

------------------------------------------------------------------
2h30 sáng , tỉnh giấc bởi những âm thanh và có gì đó chạm vào người

có ai đó đang ôm tôi , ôm rất chặt , chặt đến mức khó chịu , chặt đến mức mà tôi cam đoan ngày mai nó sẽ bầm lại .

tôi chạm tay vào mái tóc dài , thưa nhưng rất mượt của nó

khuôn mặt đứa con gái đó ngẩng lên

đẫm lệ , mắt đỏ hoe , môi chớm máu bởi vết răng vừa cắn hằn lên

tôi ôm lấy nó như 1 phản xạ , như muốn che đi những đau đớn , hay đúng hơn muốn trốn chạy bởi những suy nghĩ đau thương

nó vẫn khóc , tiếng khóc thút thít , nhỏ nhưng dài và âm ỉ

tôi cũng khóc , nhưng chỉ là không thành tiếng giống nó

mùi thơm dễ chịu quen thuộc từ mái tóc nó

"Mai à , nếu 1 ngày nào đó em phải đi thật xa , a sẽ nhớ mùi hương này lắm đấy"

dạ -  âm thanh bật ra từ cổ họng của người đối diện tôi , dường như thật yếu ớt , dường như thật đau thương

anh ơi - tiếng nói ấy sao thật ấm áp

sao thế ?



....

---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

11h01 đêm , ngồi viết vẩn vơ , ngồi viết để an ủi 1 thứ gì đó trong lòng , muốn và thèm được viết ,chỉ thế thôi

  • Share:

You Might Also Like

0 nhận xét