Chủ nhật của tôi

By Minhanh12o - tháng 3 05, 2015


Chủ nhật của 1 ngày đặc biệt , rất lâu rồi mới cảm giác thoải mái đến vậy , nhâm nhi ly cafe sữa ngọt ngọt đăng đắng , dựa lưng vào ban công , thấp thoáng là nhưng tia sáng mặt trời chiếu lên cơ thể , giống 1 con mèo lười đang nằm tắm nắng .

chẳng phải nhiếp ảnh gia , cũng ko phải máy ảnh đắt tiền , chỉ là 1 chiếc điện thoại có chức năng chụp ảnh không quá tệ , những bức ảnh chụp ra đều rất hài lòng , dù cho trong mắt ng khác nó ko bình thường và chẳng có gì đáng nói

Cũng đã rất lâu không đi bộ xa đến vậy , dọc các con phố cổ , hàng bông , hàng gà , hàng mã và đến cả chục con phố to nhỏ họ "Hàng" nữa , mọi thứ như trở về chuyện của 5 năm trước , năm đầu tiên bước chân lên hà nội , học cách sống không có ai chăm sóc , học với việc ở cùng phòng với cả một chục người khác , học cách hài lòng với mọi thứ xung quanh và đôi khi trốn đi đâu đó để học cách bỏ đi định kiến trong lòng.

chẳng nhớ nữa chỉ là đi rất nhiều , rất nhiều . Với bản thân đi bộ luôn là những giây phút thật thoải mái .

Cầu long biên , bãi sông hồng . Con đường cho bản thân rất nhiều cảm xúc khác nhau , là những năm đầu cô đơn nhìn đoàn tàu lăn bánh nhớ về nơi đã sống , nơi đã từng gọi là nhà, là những năm tháng khó khăn để quên đi mối tình đầu đẹp nhưng đầy ám ảnh , là những lúc cùng bạn bè dúm dó góc đường ăn ngô nướng và ba hoa ti tỉ chuyện trên đời , và có cả những lúc đêm khuya thanh vắng lác đác vài ánh đèn xe máy ngồi khóc thật to.

vẫn con đường ấy hôm nay lại đi , 3 người bạn , không biết họ nghĩ gì chỉ là cảm giác ai cũng vui vẻ và hiếu kì . mọi người cười cười nói nói vẫn như mọi khi , chỉ là không cảm giác cô đơn , ko thấy lạc lõng , cảm giác cũng là 1 phần trong 1 chuyến đi.




chụp ảnh , nói chuyện , trêu trọc nhau , mọi thứ cứ thế cứ thế diễn ra và lặp lại .

Nó không buồn chán , mà ngược lại bản thân lại cảm thấy rất vui.

Bãi sông hồng không giống như vài năm trước , chuối mọc nhiều hơn ,   hai bên đường là những hàng chuối dài bất tận

rồi thì ngồi nghỉ ở mép bờ sông , những trò đùa cười nói , giống hệt những ngày còn học cấp 3 , cũng nghịch ngợm và cũng vui như thế

khi ta lớn , mọi người đều trở lên nhạt nhẽo và làm những việc mà bản thân ko muốn , rồi từ lúc nào họ làm nó như 1 điều tất yếu nhạt nhẽo và máy móc đến đau lòng

Ai cũng mệt , bản thân cũng mệt , chỉ có điều trong lòng lại rất hưng phấn , cảm giác vui nhiều hơn mệt.

Đứng ở sát mép đường trên chiếc cầu đã quá cũ , ngồi nhìn xe đi lại , đưa bắp ngô lên miệng và nhai , thi thoảng là nhấc máy điện thoại làm vài kiểu anh cho bạn bè , cho bản thân rồi túm tụm đánh giá chúng , phía xa ở giữa những đường ray xe lửa là những cô gái đang tạo dáng chụp ảnh , phải nói họ quá giỏi , đường thì có quá nhiều khe hở mà chân vãn đi giày cao gót được phải chẳng đây là nghệ thuật đi trên giây

Phải chăng rất lâu rồi không được như vậy , phải chăng đã quen với cuộc sống đơn độc mà khi có ai đó đến lại cảm thấy rất vui

Khi đã chiều , trời đã ngả tối , vẫn ở cạnh nhau , đi chợ nấu cơm , cùng ăn , cùng nói chuyện , tặng hoa ngó ,tranh luận nhiều thứ , mọi thứ đều rất tuyệt.

Hiện tại , kim đồng hồ đã là 12h21 phút , đã ở trên giường , nằm trong chăn ấm , người cũng rất mệt , sẽ là 1 giấc ngủ sâu và thoải mái sau 1 ngày dong chơi để rồi mai lại đối mặt với công việc , đối mặt với cơm áo gạo tiền.

  • Share:

You Might Also Like

0 nhận xét