Tết

By Minhanh12o - tháng 2 26, 2015

Nhanh thật mới đó mà đã hết tết , dư âm vẫn còn quanh quẩn đâu đây


Đã từng là ngày 30 đầy nắng , phố phường vắng vẻ , 1 mình tôi với ngổn ngang công việc , từ đi chợ chuẩn bị đồ ăn cho ngày 30 tết
cho đến công việc viết bài cho giày dép đẹp . Nhưng mọi việc vẫn ok , bởi tôi trong mắt mọi người là 1 đứa kì lạ , kì lạ đến mức có thể làm nhiều thứ cùng 1 lúc. Ấn tượng ngày đó chính là Big C đóng cửa  - 1 sự bất ngờ không hề nhẹ.

11h đêm - 30 tết


Ngày mùng 1 tết , trời mưa phùn , không quá lớn nhưng đủ để 1 đứa đi xe máy ướt hết nếu cứ nhởn nhơ ở ngoài đường. Bước ra khỏi cửa đã 10h sáng điều muốn làm lúc đó có lẽ là đến chùa , thực tình nó không phải thứ mà bản thân muốn , chỉ là muốn tìm lại chút kỉ niệm đã qua , nhưng có lẽ chút kỉ niệm đó cũng ko thể mở lại , chùa hôm đó quá đông từng hàng xe máy xe oto chen lấn nhau , từ xa nhìn vào chỉ thấy người , nếu đi chùa là để tìm 1 chút bình yên trong lòng , tìm chút tĩnh lặng nơi hà nội sô bồ này thì lúc này có phải là nơi mình cần không. Tôi lại đi tiếp con đường Thanh niên , và trong vô thức bản thân đã đến Hồ hoàn kiếm từ bao giờ.  Hồ hôm nay vẫn đẹp , vẫn ma mị như cách tôi nhìn nó từ 6 năm trước , hôm nay hồ không mấy người , cảm giác thật thích thú , lang thang vài bước , theo thói quen tôi ngẩng đầu nên nhìn , quán cafe quen thuộc , tôi quen mọi thứ ở đó nhưng mọi thứ ở đó lại chẳng quen tôi , quán hôm nay mở cửa lấy ngày đầu năm 4 tiếng và như 1 sự may mắn ít thấy tôi lại xuất hiện đúng thời điểm quán mở cửa tiếng đầu tiên.



Đứa bé con này quả thực rất thú vị , nó là đứa bé có khả năng kì lạ , khả năng tạo cho mọi người cười cùng nó , mọi thứ về nó mình đều thích , và trong khoảnh khắc nào đó mình muốn có 1 đứa con dễ thương thế này.

Chiều tối gặp 1 vài ng , nhưng nó hoàn toàn vô nghĩa , chỉ là ăn cùng nhau 1 bữa cơm , đến 1 quán cafe mới khá thú vị nhưng với mình nó hoàn toàn ko có gì để ghi nhớ cả .

Mùng 2 tết : nhạt nhẽo , mới sáng sớm đã phải tiếp 1 vị khách không mời gọi cửa , lại là đồ ăn , nhưng mình biết vị khách đó thực sự rất quý mình ,  cũng phải nếu nhìn ở góc độ người khác mình thật sự là 1 thằng hết sức đáng thương , không gia đình , người thân vừa mất , ăn tết ở nơi xa lạ không bạn bè , và đến đồ ăn cũng chẳng có . 



Kết thúc ngày bằng việc giới thiệu quán cafe cho 1 người bạn , không gian vắng lặng nhưng mọi thứ đều rất tuyệt



Sáng mùng 3 : Viết nội dung cho 1 site vệ tinh  với chủ đề giày cao gót , chẳng nhớ mình viết gì nữa , viết để cho có nội dung , hôm nay quyết tâm đi chùa 






Quá khứ quay lại , anh nhớ em , tại sao nhỉ ?



Gặp lại vài người bạn , ăn thịt lợn mán , và lần đầu tiên được ăn cái bánh chưng ngọt mà thơm đến vậy , không tôi tệ như ta vẫn tưởng.



Nắng vàng , nhấc máy lên chụp 1 kiểu :)

Và hôm đó là cả 1 ngày lang thang của 3 đứa  , từ quán cafe đến phố xá đông đúc quanh phố cổ , chụp ảnh tự sướng , nói vài 3 câu chuyện.




chụp được 1 kiểu ảnh ưng ý cùng 3 người bạn , bản thân cảm thấy , 1 bức ảnh đẹp nhất chính là lúc mà cả 3 đều tự nhiên nhất vui vẻ nhất . và với mình nó chính là khoảnh khắc này , trông ai cũng đều tự nhiên , tự nhiên theo cách vốn có , ko chút đề phòng.


và còn rất nhiều khoảnh khắc tuyệt vời nữa , như mua được quyển sách mình yêu thích nhất.  tìm kiếm nhiều nhất 




Đôi khi lại cảm thấy nhớ , cảm giác ấy nó mãnh liệt ,đau đớn - học cách chấp nhận và quên thật khó.








  • Share:

You Might Also Like

0 nhận xét