Em cứ bước còn anh thì mãi đứng im

By Minhanh12o - tháng 2 28, 2015

có những lúc anh tự hỏi , giá như nếu không có khoảnh khắc ấy , thì mọi chuyện có đến như ngày hôm nay.

Có lẽ giờ đây chúng ta đang đứng ở vị trí  đúng , em đang có người đàn ông của em và  anh nghĩ rồi em sẽ hạnh phúc thôi, thứ mà anh hay kẻ khác ko thể mang lại cho em.




Anh đã từng ước giá như anh mạnh mẽ hơn , giá như anh nói ra những lời ở trong lòng mình , và ngừng nói những thứ kia có lẽ chúng ta sẽ khác

Bởi anh biết ngay từ lần đàu tiên thấy em anh biết anh đã yêu em rồi . Anh không phải là đứa si tình nhưng anh biết mình yêu ai và thích ai

Hiện tại , trái tim anh nó cứ rỗng và thật đen tối , anh chán mọi thứ , từ công việc đến gia đình , anh có những người bạn tốt và 1 ông anh hết sức tuyệt vời , họ nghĩ cho anh ,  nhưng bản thân anh lại không phải thằng như vậy  anh luôn muốn trốn tránh hiện tại , anh trốn sự thật này nhưng rồi sao chứ , anh càng trốn nó lại càng tìm được anh , và rồi nó bám chặt như 1 con quái vật.

Có lẽ suốt khoảng thời gian dài vừa qua anh và em không còn gặp nhau , anh nhận ra , em chẳng quan trọng như anh vẫn tưởng , thời gian có thể làm anh quên mất em , có thể em trong lòng anh chẳng sâu đậm như anh vẫn nghĩ.



Chỉ là đôi khi anh muốn viết , muốn an ủi cái sự yếu mềm trong anh , nó có lẽ tổn thương , tổn thương khi đã rất lâu rồi nó mới cảm nhận được sự rung động từ trái tim , anh tưởng nó đã chết rồi , chỉ là khi gặp em nó lại thức tỉnh , đâu đó trong lòng anh vẫn còn có nó , còn có em , và chắc phải rất lâu nữa nó mới chịu ngủ và để cho em ra đi.

Có nhiều lúc anh muốn dừng lại muốn kể cho em mọi thứ nhưng rồi anh lại sợ , anh sẽ chẳng là 1 người anhh mà em thấy thật giỏi và mạnh mẽ như anh nói , anh chẳng phải siêu nhân như em vẫn nghĩ , anh sợ cái ánh mắt em nhìn người khác đầy yêu thương , anh ghen tỵ với kẻ đó , và  nó khiến anh mất đi sự  tỉnh táo.

Suốt một thời gian , anh tự hỏi , liệu phải làm gì tiếp theo
và rồi anh nhận ra , chẳng lên làm gì cả , cứ như bây giờ , cứ im lặng cứ sống lặng lẽ che dấu như trước và rồi anh sẽ lại bình yên .

Quá khứ vs anh là 1 thứ gì đó thật tệ , anh có những rắc rói trong đầu óc , anh đã trải qua những thứ thật khó khăn , nhưng ko sao cả , anh vui vì em đã rời xa anh đúng lúc , nếu lúc ấy ko rời có lẽ em sẽ bị hủy hoại giống anh và anh chính là kẻ làm điều đó



anh sợ phải thế này , anh cũng sợ em sẽ đọc những dòng này , anh sợ vào facebook vô tình thấy em comment trên blog của bạn bè anh để rồi ko kìm lòng vào tường nhà em nhìn em hạnh phúc với ai đó không phải anh , anh ích kỉ lắm , anh ko thể chúc phúc cho em , anh chỉ biết sống cho mình thôi


anh muốn viết , viết cho chính tâm hồn yếu ớt trong anh , nó đang đau đớn và vật vã . Hãy ngủ ngoan nhé tâm hồn tôi ơi , tao và mày đều đnag đau và tao hiểu mày cảm thế nào , chỉ là tao quá vụng về dể an ủi mày , hãy hiểu cho tao , hãy cứ đau nhưng chỉ là trước mặt tao thôi nhé , tâm hồn của tao .

  • Share:

You Might Also Like

0 nhận xét